[Học ngoại ngữ] – Phần 1: tự tin hơi quá sớm! – TS Giáo dục Trần Thị Tuyết.

[Học ngoại ngữ] – Phần 1: tự tin hơi quá sớm! – TS Giáo dục Trần Thị Tuyết.

Trong quá trình học ngoại ngữ nói chung hay luyện thi chuyên ngữ nói riêng, thì chúng ta vẫn thường hay đặt cho mình câu hỏi, hiệu quả của việc học ngoại ngữ phụ thuộc lớn nhất vào cái gì? Và có lẽ chỉ có trải nghiệm thực tế mới trả lời được câu hỏi này một cách chính xác. Hãy cũng mika đọc những chia sẻ của Tiến sĩ giáo dục Trần Thị Tuyết – ĐHQGHN về những kinh nghiệm để học tốt một ngoại ngữ nhé!

…………………..

Theo bà con thì hiệu quả của việc học ngoại ngữ phụ thuộc lớn nhất vào cái gì? Năng khiếu bẩm sinh, tuổi tác, chất lượng giáo trình, PPGD – giáo viên? Với việc học tiếng Đức của tớ, chả yếu tố nào trên đây matter cả, thế mới đểu.

………………….

Ngày trước, tớ cũng nhiễm hội chứng cá chê, nằm trong chăn giáo dục, tớ nhìn trong đấy đâu cũng thấy chấy, hehe, đến khi quay lại Oz, cô giáo kéo đi uống cafe, tiện thể buôn luôn về đề tài tớ chọn. Ấy thế là tớ lại sôi nổi vụng về (as always) thuyết trình về sự kém cỏi trong việc dạy ngoại ngữ ở VN, nào là lớp đông, PPGD lỗi thời, giáo trình k đồng bộ, cơ sở vật chất quá kém cỏi vân vân và vân vân. Đang thao thao, tự dưng tớ dừng khựng lại, vấp phải quả mặt phân vân của cô. Cô bảo: tao thấy chúng mày nói tiếng Anh tốt mà! Tớ vẫn insist: ngoại trừ những đứa học trường chuyên, lớp chọn, việc nói đc TA của những đứa còn lại đều k phải là outcome của việc dạy học trong hệ thống GD quốc dân. Cô cười phá lên: thế mày nghĩ những đứa ở đây nói được ngoại ngữ là kết quả của việc học chính thống à? Bọn tao thì lại nghĩ, cái bọn nói tiếng Anh như bọn tao mới là những đứa dốt ngoại ngữ nhất…

Về sau, nó bỏ đề tài cũ vì thấy k … khả thi; Câu chuyện ấy rồi cũng trôi vào quên lãng, cho tới bây giờ, ngồi cám cảnh về cái sự học tiếng Đức của nó, nó lại recall cái ngày hôm ấy…

…………………………..

Nói thật, nó đã chọn Đức với 1 lí do vô cùng… vị thành niên: đi để học thêm 1 ngoại ngữ mới! Khơ khơ, thậm chí khi bị quê nhà thất sủng, nó bước chân đi mà trong bụng còn nảy ra một ý nghĩ rất bốc đồng: ít nữa về, nó sẽ chả thèm dạy tiếng Anh, k quay lại tiếng Trung, mà dạy tiếng Đức cho nó …fresh! Niềm tin của nó k phải là k có căn cứ, bởi nó nghĩ nó đã có những thành tích đáng … khích lệ khi bắt tay vào thứ tiếng Anglo này. Chả là hb của nó cho chúng nó học tiếng Đ tẹt ga, tiền họ trả, dưng điều kiện là cứ phải học ở Gớt! Nó chả có time, chỉ dám đăng ký lớp học tối tuần 3 buổi, mà đăng ký mãi, 6 tháng vẫn nằm trong waiting list, trong khi giai nhà nó thì ngày ngày cắp cặp đi Gớt, chủ yếu để uống bia! Ấy nhưng lớp hắn học thì áp dụng qui định rất ‚hà khắc‘: đi học muộn, tiền! k làm bài tập về nhà, tiền! bài còn nhiều, tiền nộp nhiều; mà giai nhà nó thì đương nhiên … k làm dc! Thế là nó phải đọc sách của hắn, dạy hắn làm và cũng lớn giọng … quát hắn như quát con gái học bài hehehe.

Thực ra nó k đến nỗi kẹt xỉ mà k bỏ tiền túi ra học thêm, nó đã thử, trung tâm trong trường hẳn hoi, lòng tự nhủ lòng: thôi thì bỏ ra mấy triệu, làm xong chui xuống lớp học luôn, k phải đi lại, cũng tiện! Khổ nỗi bạn thầy của nó – một cậu bé vô cùng niềm nở, dễ thương, nhỏ hơn nó chừng 10 tuổi, đã ở Đức 14 năm (ngon chưa), dưng bạn ấy lại k sõi tiếng Việt, keke, các phụ âm mà có tí dan díu với nhau là bạn í nẫn nộn hết. Ấy mà có mấy chữ dính nhau theo kiểu ‚tình tay ba‘ như r-d-gi thì thật là thảm, thầy viết lên bảng mà có đứa trò nào nhỡ mồm nhắc thì thầy phải sửa đúng 3 lần mới cho nó về nguyên bản. Một buổi thầy cao hứng dạy thêm vài từ mới, nó hỏi thầy đó là tính từ hay động từ, thầy ớ ra, ứ hỉu! Thôi, nó bước ra, chả dám quay lại nữa, kekeke.

Nó nhấc máy gọi đt cho mấy em viện Gớt, mong các em ấy rủ lòng thương, các em bảo lớp A1.1 ấy lúc nào cũng đông người đăng ký, lớp lại ít mở, đăng kí vào A1.1 thì chịu, nhưng nếu đăng kí vào A1.2 thì các bạn ấy bảo vẫn còn chỗ, nhưng mà phải thi đầu vào! Thi thì thi, vẫn còn cả tháng trời, nó mạnh dạn đăng ký, xong nhờ em bé tốt nghiệp K Đức trường mình vào kèm cho vài buổi, chuẩn bị bị gập đi thi.

Đến ngày thi, tại cái đường Xuân Thủy đau khổ, tắc tịt, nó đến muộn 20‘, hehe, may cô vẫn cho làm bài, còn dặn dò cẩn thận là k có đề riêng cho A1.2 mà chỉ có đề hết A1, làm đến đâu,chấm đến đó. Nó vừa làm, vừa vểnh tai nghe cô phán với những bạn làm bài xong trước, thấy đứa nào cũng bị ‚hạ bậc‘: đăng kí B1 thì xuống A2.2, đăng kí A2 thì xuống A1.2, có mấy đứa điểm suýt soát lên nằn nì cô, cô cho ngồi phỏng vấn rồi quyết định. Nó chột dạ: bỏ miệ, mình đăng kí A1.2, rớt 1 bậc về mo à, lại chờ thì toi!

Nó là đứa nộp bài gần cuối, thấy cô chấm nó 34 điểm, đưa bài cho nó, mặt rất khó tả, bảo nó ngồi chờ để phỏng vấn, nó lại phập phồng: chị k đủ điểm hả em? Cô bảo: k, 32 điểm là dc vào A2 rồi, chị đủ điểm vào A2 nhưng để em pv xem sao, kekeke, nó thở hắt ra, úi xời, sống rồi, nếu interview có chả nói dc thì cũng chỉ dám hạ nó xuống A1.2, vẫn sống. Rồi pv, toàn câu đơn giản, nó giả nhời ngon, mỗi câu về thời tiết, ứ hiểu (kiến thức A1-2), phải hỏi lại, cô vừa nói vừa chỉ ra ngoài trời, thế là túm dc ý, kekeke, cô khen nó phát âm tốt, mạnh dạn kê đơn cho nó vào A2. Nó ra ngoài viện Gớt, lòng có tí lâng lâng, thế là ít nhất nó cũng tiết kiệm dc 8 tuần học A1.2, or 16-17 tuần cho cái bằng A1. Sướng!

Vào Gớt, thật may nó dc vào lớp của 1 gv trẻ của trg nó, bạn ý vô cùng dễ thương, k charge tiền đi học muộn và k làm bài tập ở nhà, lạy giời 🙂 nó chả học bài về nhà nhưng được cái thưa thớt, mau mồm mau miệng và túm ý cô nhanh. Học cùng với đa số các cháu choai choai, đầu còn đầy chỗ nhét chữ, ấy nhưng nó cũng k thấy mình chậm chạp hơn là mấy, bắn tía lia luôn! chỉ có điều, các cháu bảo: cô nói tiếng Đức như tiếng Anh ý nhỉ? Kekeke chả là các cháu nhắc khéo, 1 câu có 5 chữ thì kiểu gì cũng lộn 1 chữ tiếng Anh vào. Già rồi, lưỡi nó nói theo quán tính ý mà… Đi học dc mỗi 8 tuần, hết cái A2.1 thì nó phải nghỉ vì công việc bận quá, dưng lòng nó thì tràn đầy lạc quan: ít nữa sang bên ấy như cá gặp nước, lại ngày rộng tháng dài, công việc nhàn hạ, chắc hết 1 năm nó phải xài xong cái … C1, hehehe.

(còn tiếp)

Chia sẻ với bạn bè

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *